Cuộc chiến giành lại sự sống sau cơn đột quỵ ở tuổi 22

bannermoi

slide1 slide2 slide3 slide4 slide5 slide6 slide7 slide8 slide9

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Cuộc chiến giành lại sự sống sau cơn đột quỵ ở tuổi 22

Cuộc chiến giành lại sự sống sau cơn đột quỵ ở tuổi 22

Hà NộiLinh từng nghĩ đột quỵ chỉ dành cho người già, cho đến ngày máu ồ ạt tràn vào hộp sọ trong giờ nghỉ trưa tại bệnh viện nơi cô làm việc.

Trưa 6/1/2025, tại hành lang Khoa Cấp cứu của một bệnh viện lớn ở Hà Nội, Lê Thị Linh, 22 tuổi, vừa kết thúc ca trực đào tạo. Cô gái trẻ với tay cất chiếc điện thoại vào túi áo blouse, một động tác thường nhật nhỏ nhặt nhưng lại là hành động tự chủ cuối cùng của cô trong suốt nhiều tuần sau đó. Chỉ trong tích tắc, cảm giác chao đảo ập đến, tay Linh bám chặt vào vai người đồng nghiệp, cơ thể co quắp và rơi vào trạng thái hôn mê sâu ngay giữa nơi cô vẫn hàng ngày giành giật sự sống cho người khác.

Kết quả chẩn đoán hình ảnh cho thấy một khối dị dạng mạch máu não (AVM) tiềm ẩn đã vỡ tung, máu tràn ồ ạt gây áp lực nội sọ. Để cứu vãn sinh mạng mong manh của cô gái trẻ, các bác sĩ buộc phải phẫu thuật mở hộp sọ để lấy khối máu tụ. Một phần xương sọ của Linh được tách rời và gửi đi bảo quản lạnh, đánh dấu sự khởi đầu cho một hành trình tìm lại sự sống đầy đau đớn.

Hành trình phục hồi kéo dài gần 5 tháng, qua nhiều bệnh viện từ Hà Nội về Thanh Hóa, với những đợt nhiễm khuẩn và sốt triền miên. Đến ngày 8/5/2025, Linh được phẫu thuật ghép lại phần xương sọ đã tháo rời.
Trước biến cố, Linh thừa nhận lối sống thiếu khoa học. Thời sinh viên, cô thường xuyên tắm muộn, ngủ khuya. Bữa trưa tự nấu nhưng tối ăn qua loa, "ăn linh tinh" vì bận làm thêm từ chiều đến tận đêm. Dù gia đình không có tiền sử bệnh lý, bản thân ăn nhạt, ít dầu mỡ và hay đi bộ lúc rảnh, áp lực công việc cũng như tâm lý "còn trẻ nên phải cày" khiến cô lờ đi tín hiệu từ cơ thể.

"Em thấy stress là tất yếu của mọi ngành nghề. Đi học hay đi làm đều stress nên cũng không bận tâm", Linh chiêm nghiệm về quãng thời gian ấy.
Trường hợp của Linh không phải cá biệt, mà là một lát cắt cho xu hướng dịch tễ học đáng báo động. Tạp chí y khoa danh tiếng The Lancet công bố nghiên cứu cho thấy tỷ lệ đột quỵ ở người dưới 45 tuổi đang gia tăng đáng kể trên toàn cầu. Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) cũng ghi nhận nhóm tuổi này hiện chiếm khoảng 15% tổng số ca. Tại Việt Nam, con số dao động từ 5-7%, với nguyên nhân sâu xa bắt nguồn từ lối sống đô thị hóa như căng thẳng kéo dài và sự chủ quan trước các dị dạng mạch máu không triệu chứng, ThS.BS Hoàng Tiến Trọng Nghĩa, Trưởng khoa Nội Thần kinh Bệnh viện Quân y 175, cảnh báo.

Suốt 14 ngày nằm tại phòng Hồi sức tích cực (ICU), cơ thể nhỏ bé của Linh lọt thỏm giữa rừng máy móc và dây truyền dịch, duy trì sự sống với chi phí lên tới 30 triệu đồng mỗi ngày. Ở quê nhà Thanh Hóa, bố mẹ cô đã bán sạch đàn bò, gà và cầm cố ruộng vườn. Hai người chị gái, cũng công tác trong ngành y dược, phải gác lại sự nghiệp riêng, thậm chí nghỉ việc để túc trực bên giường bệnh em gái.

Sau ca mổ, Linh bắt đầu chuỗi ngày phục hồi chức năng đầy nước mắt. Từ cô gái nhanh nhẹn, hoạt bát, giờ phải tập lại những điều nhỏ nhất như thở, ăn, nói, đi, học lại từng con số, mặt chữ. Hiện cô vẫn tiếp tục quá trình này.

BS Nguyễn Thị Dung, Trưởng khoa Vật lý trị liệu và Phục hồi chức năng tại Bệnh viện Việt Pháp Hà Nội, nhận định cái giá phải trả sau đột quỵ thường là di chứng vĩnh viễn. Số liệu y khoa chỉ ra thực tế chỉ khoảng 25-30% bệnh nhân sau đột quỵ có thể tự đi lại và tự phục vụ; phần còn lại đối mặt với cuộc sống phụ thuộc, trong đó 15-25% cần hỗ trợ hoàn toàn từ người khác. Linh rơi vào nhóm đa số kém may mắn ấy, khi những kỹ năng bản năng như nuốt, nói và đi đứng đều phải học lại từ đầu.

Nhưng sự tàn phá của đột quỵ không dừng lại ở thể xác. Đối với một thanh niên đang ở đỉnh cao sức trẻ, việc mất đi quyền tự chủ và vị thế xã hội là một cú sốc tâm lý kinh hoàng. Linh thừa nhận từng rơi xuống vào tuyệt vọng, thấy mình là gánh nặng của gia đình.
"Em chạnh lòng chứ, 22 tuổi - độ tuổi đẹp nhất mà mình lại như thế này. Có những lúc buồn bã không chấp nhận nổi biến chứng, em chỉ biết khóc", Linh chia sẻ. Thế nhưng, nhìn thấy sự hy sinh của bố mẹ và hai người chị đã tận tâm thiết kế bài tập, mua đồ tập cho mình, Linh lại tự nhủ phải đứng dậy.

Trải qua sinh tử, Linh giờ thay đổi hoàn toàn. Cô từ bỏ thói quen xấu, duy trì tập luyện và đặc biệt biết lắng nghe cơ thể. Các mối quan hệ xã hội cũng được "lọc" lại, giúp cô nhận ra ai thực sự chân thành lúc hoạn nạn.

"Đột quỵ không chừa một ai và sức khỏe không vĩnh cửu. Đừng mải mê chạy theo deadline hay những cuộc vui mà bỏ quên dấu hiệu cầu cứu của cơ thể. Công việc có thể thay thế nhưng tính mạng thì không", nữ điều dưỡng tâm sự.

Bản đồ